Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyen-tinh-yeu. Hiển thị tất cả bài đăng

Chuyện tình cảm : Người lạ từng quen, người quen xa lạ!

Bàn tay với bàn tay, nắm lấy nhau làm gì để rồi lại buông. Trái tim ta cứ thổn thức làm gì để rồi mai lại lỗi nhịp..
***
Lúc bàn tay chưa xiết lại, chúng ta là những người lạ. Người lạ sẽ chẳng thấy ánh mắt nhau giữa phố đông. Và dĩ nhiên sẽ chẳng vui, chẳng buồn vì nhau.
Rồi ta tình cờ gặp gỡ nhau ở một nơi nào sâu thẳm trong tâm hồn. Gặp để nhớ, gặp để biết mình đã cô đơn lâu quá, để chẳng còn cô đơn nữa.

Khi trái tim đã thuộc vê nhau, ta thấy nhận ra nụ cười nhau giữa muôn vàn nụ cười khác. Nắm tay nhau, ta quên cuộc sống thật bộn bề. Hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhoi nhất: một ánh nhìn, một lời quan tâm hay những phút vu vơ giận hờn.


Cảm giác tình yêu cho người ta biết cần nhau khi gió lạnh về. Nỗi nhớ làm con người biết sợ hãi sự cô đơn. Nếu ai đó không biết sợ cô đơn và cô độc, hẳn là tâm hồn họ đã nghèo quá rồi. Thấy nhau rồi, ta nghe được những âm thanh dịu dàng từ nơi nào đó sâu trong tâm hồn.
Khi tìm thấy nhau, tiếng mưa đêm sẽ là những lời thì thầm của thương nhớ. Ánh nắng vàng sẽ gọi những phút giây cùng sánh bước và cơn gió đôi khi sẽ biết lặng đi để nghe từng nhịp tim ta đập.
Như thế, những kẻ tìm thấy nhau sẽ không còn thấy đời buồn nữa.
Rồi một ngày, hai con tim lạc lối.
Cơn mưa sẽ chẳng còn là tiếng thì thầm của đêm, mà sẽ hóa thành một trời trắng xóa. Bước xuống khoảng không trắng hư ảo để cố tìm nhau, người ta sẽ chẳng thấy gì ngoài những rét mướt nơi tâm hồn mình.
Ngày trái tim lạc lối. Cơn gió sẽ không làm ta thấy không gian như lặng đi cho những nhịp thổn thức nữa. Gió sẽ hóa vô tình, vô tình cuốn những yêu thương, cuốn đi hơi ấm. Trong làn gió, ta thấy chỉ còn toàn cô đơn và buồn đau.
Bàn tay với bàn tay, nắm lấy nhau làm gì để rồi lại buông. Trái tim ta cứ thổn thức làm gì để rồi mai lại lỗi nhịp..
Ta lại trở thành người lạ. Người lạ lại thấy nhau giữa chốn đông người. Ta dối lòng mình rằng chưa quen nhau. Ta nén nỗi nhớ, nén những quen thuộc lại để lướt qua ánh mắt ấy. Lặng lẽ nén những xúc cảm tưởng quên đi rồi, để mà bước qua nhau, để trả vơ như vô tình. Vô tình trước một người lạ.
Và ngày mai, ta lại gặp một người lạ, người lạ chưa quen. Người lạ chưa quen lại là một người lạ vô tình...
Nguyên Bảo

Chuyện tình cản : Khi hết yêu!!

KHI HẾT YÊU...!

Nếu có một ngày, bên nhau tim không còn đập rộn ràng trong lồng ngực.
Nếu có một ngày không còn cảm thấy vui vẻ khi bên nhau.
Nếu có một ngày hạnh phúc của anh không còn phải là em.
Nếu có một ngày em rơi nước mắt mà trong lòng anh không cảm thấy đau quặn.
Thì dừng lại nhé anh!
***
Trong cuộc đời mỗi người có biết bao mối tình, ta không thể vì những gì đã qua mà dày vò hiện tại. Trái tim con người là một sản phẩm linh thiêng của tạo hóa, nó ngự trị theo một hệ độc lập mà không cần phải tuân theo quy luật lí trí. Anh có thể buông tay em, có thể nói hết yêu em, nhưng, anh đừng lừa dối em,cũng đừng quan tâm em giống như một thói quen hay nhiệm vụ. Bởi một khi hết yêu rồi, cố gắng bên nhau sẽ chỉ cho nhau những tổn thương không đáng có, cướp đi của nhau thời gian không bao giờ quay trở lại.
Hết yêu, chia tay nhau.
Em có thể sẽ rơi nước mắt, sẽ buồn bã, nhưng em sẽ không hối hận, cũng không trách móc bất cứ điều gì.
Thời gian có thể làm cho con người ta thay đổi từ ngoại hình cho đến tính cách, thì lấy lý do gì mà không cho phép trái tim thay đổi, ràng buộc nhau bằng những lời hứa khi vui, tổn thương nhau những giây phút buồn phiền.

Đã yêu nhau quá nhiều ư? Đã hy sinh vì nhau quá nhiều ư? Đã đi cùng nhau quá lâu ư?
Vậy, đã yêu nhau quá nhiều có làm vui hiện tại. Đã hy sinh vì nhau quá nhiều có còn giá trị khi hết yêu, đã đi cùng nhau quá lâu có là bước đệm cho tương lai tốt đẹp.Khi bên cạnh nhau nỗi buồn là chính, tổn thương nhau là nhiều.
Níu kéo nhau, cả anh và em dường như đều đang kéo nhau vào thêm vũng bùn không thể thoát ra được.
Anh có đủ cam đảm để nhìn thẳng vào mắt em, nói với em rằng mình nên dừng lại, có đủ mạnh mẽ để đừng cảm thấy tội lỗi mà bên em nhiều hơn. Chúng ta còn trẻ, anh và em còn nhiều cơ hội, quay lưng đi, bước thêm vài bước, là sẽ gặp ngay cuộc sống mới của mình.
Chúng ta không còn đi cùng nhau nữa, không bắt buộc chúng ta phải tổn thương nhau, chúng ta vẫn có thể giúp đỡ nhau, quan tâm nhau, như những người bạn đã rất hiểu nhau, như những người thân thiết trong cuộc đời.
Hết yêu, chia tay nhau.
Em sẽ khóc khi em buồn, nhưng em sẽ không ủy mị. Bởi em biết .Càng cố chấp bao nhiêu, nỗi đau cũng theo đó mà lớn mạnh bấy nhiêu .Có những lúc mệt mỏi, em sẽ nghỉ ngơi chứ không bao giờ dừng lại.
Em sẽ yêu, và anh cũng vậy.
Thế nên, hết yêu nhau rồi, hãy dừng lại anh nhé. Cho nhau cơ hội, cho nhau thời gian, đừng phí hoài tuổi xuân cho mối tình không trọn vẹn!

Chuyện tình yêu: NGƯỜI CÓ BIẾT YÊU ĐƠN PHƯƠNG MỘT NGƯỜI NGHĨA LÀ THẾ NÀO KHÔNG?

Người có biết yêu đơn phương một người nghĩa là thế nào không?
Yêu đơn phương nghĩa là chấp nhận tình cảm cho đi vĩnh viễn không được đáp lại, là đem quyền làm tổn thương mình đặt lên người luôn sẵn sàng làm tổn thương mình, là những hi sinh, cố gắng của em sẽ là vô ích...
Yêu đơn phương và yêu thầm không giống nhau. Đơn phương có lẽ là người biết tình cảm của em nhưng cố ý không đáp lại. Yêu thầm là em không cho người biết sự tồn tại của em, tình cảm em.
***
Em đã từng yêu thầm, yêu đến si mê sâu sắc. Mỗi chiều ngược nắng luôn đi sau người, giữ một khoảng cách vừa đủ để ngắm nhìn người, để con tim lỗi nhịp mỗi lần bắt gặp nụ cười ấy, nhưng cũng là khoảng cách vừa đủ để chạy trốn... Người không phải chàng trai đầu tiên khiến em rung động, nhưng là người đầu tiên khiến em hiểu được thế nào là thương một người đâu cần những lí do, bỏ qua những đong đếm nhận cho vụ vặn. Em cho rằng như vậy mới thật sự là tình đầu. Khoảng thời gian hạnh phúc đó, em gọi tắt là Người. Người biết không, người không cười, làm sao trời hửng nắng ?!


Em đã từng yêu đơn phương. Vào giây phút nào đó, em gom tất thảy can đảm và yêu thương để nói em thương người đến nhường nào. Em đã tự nhủ bản thân đừng hi vọng xa vời, đừng trông mong một điều gì hơn nữa. Vậy mà... nói không hi vọng là em nói dối. Người đem tình yêu thầm lặng của em biến thành tình yêu đơn phương.
Em cứ thế yêu thương người mặc bao lời can ngăn, trách móc. Em tự mình nuôi dưỡng thứ tình cảm người chưa bao giờ trân trọng qua bốn mùa lặng thinh. Em luôn tự hỏi, người không yêu em, tại sao không để em đi?
Tại sao khi em luôn đứng sau lưng đợi người quay lại, người lại không nhận ra?
Tại sao khi em gạt bỏ bao nhiêu tự trọng để cố chấp yêu người, người lại không trân trọng?
Tại sao khi em can đảm bước gần người hơn, người luôn trốn tránh?
Tại sao khi em muốn cố gắng, cho em, cho người, cho chúng ta một cơ hội, người lại không cùng em cố gắng?
Tại sao khi em tự nhủ bản thân nhất định phải từ bỏ, người lại ban phát cho em chút quan tâm ít ỏi để em tự hi vọng rồi tuyệt vọng?
Tại sao vậy? Tại sao cứ dày vò em như vậy?
Có thể em là người người muốn yêu cũng không yêu được. Em cũng tự nói với mình rằng, không yêu em không phải lỗi của người. Chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu, chỉ đơn giản là người không thuộc về em, thế thôi.
Người biết yêu đơn phương một người đau đớn thế nào không?
Em mệt mỏi lắm, người ạ! Em không rõ bản thân đang cố gắng cho thứ gì nữa. Biết rõ người không thuộc về em, biết rõ dù có làm gì cũng không thế khiến trái tim người rung động, biết rõ bản thân nên buông bỏ đi thôi. Nhưng...
Em muốn từ bỏ nhưng em không nỡ để người lại một mình, dù người chưa bao giờ cần đến sự hiện diện của em. Em sợ khi người tổn thương, sẽ không có ai đó vỗ về, em sợ cuối đường không có ai sẵn sàng đợi người... Em sợ mọi thứ sẽ đè nặng lên đôi vai hao gầy của người con trai em yêu.
Rồi sẽ đến một ngày em đi qua người mà không còn vướng bận gì nữa. Em hứa đấy! Chỉ là đôi khi em vẫn đau lòng khi nghĩ về cuộc sống sau này không còn sự hiện diện của người nữa. Những con đường, góc phố, hàng cây... tất cả đều khiến em nhớ đến người, nhớ da diết. Em thật sự đã muốn ở bên người cả đời, muốn là người nắm tay người đi qua những hanh hao mỏi mệt, muốn chia sớt nặng nhọc trên vai người gánh vác.
Nhưng em hiểu rồi, người vĩnh viễn không cần đến em. Nếu người yêu em, ngay từ đầu đã không để em phải chịu đựng nhiều đến thế.
Không phải em cố chấp không chịu từ bỏ mà là không biết từ bỏ người từ đâu? Giá như em biết em đã thương người như thế nào thì có lẽ từ bỏ người cũng sẽ dễ dàng hơn.
Người biết không, yêu đơn phương một người là loại tình cảm đẹp lắm, nhưng cũng đau đớn lắm.
Ngay từ đầu em đã thua, thua toàn diện, em rung động trước nghĩa là em thua rồi. Người ạ, em phải từ bỏ người rồi, phải không?

- Copyright © Tin tức cập nhật hàng đầu - Blogger Templates - Powered by Blogger - Designed by Johanes Djogan -